Thứ Ba, 19 tháng 7, 2016

NHÀ THỜ ĐỨC BÀ SÀI GÒN

Ngày 7 tháng 10 năm 1877, Giám mục Isidore Colombert đặt viên đá đầu tiên trước mặt Phó soái Nam Kỳ và đông đủ nhân vật cấp cao thời ấy. Nhà thờ được xây dựng trong 3 năm. Lễ Phục sinh, ngày 11 tháng 4 năm 1880, nghi thức cung hiến và khánh thành do cố đạo Colombert tổ chức trọng thể với sự có mặt của Thống đốc Nam Kỳ Le Myre de Vilers. Hiện nay, trên bệ phía trên, bên trong cửa ra vào nhà thờ, có chiếc bảng cẩm thạch gắn trong hành lang (transept) ghi ngày khởi công, ngày khánh thành và tên vị công trình sư. Tất cả mọi chi phí xây dựng, trang trí nội thất đều do Soái phủ Nam Kỳ đài thọ, với số tiền 2.500.000 franc Pháp theo tỷ giá thời bấy giờ. Ban đầu, nhà thờ có tên gọi là Nhà thờ Nhà nước vì nó do nhà nước Pháp bỏ tiền xây dựng và quản lý.
Năm 1895, nhà thờ xây thêm hai tháp chuông, mỗi tháp cao 57,6 m và có 6 chuông đồng lớn nặng 28,85 tấn. Trên đỉnh tháp có đính một cây thánh giá cao 3,50 m, ngang 2 m, nặng 600 kg. Tổng thể chiều cao từ mặt đất lên đỉnh thánh giá là 60,50 m.


 Có tất cả 6 chuông lớn (sol: 8.785 kg, la: 5.931 kg, si: 4.184 kg, đô: 4.315 kg, rê: 2.194, mi: 1.646 kg), gồm sáu âm, nặng tổng cộng 28,85 tấn, đặt dưới hai lầu chuông. Bộ chuông này được chế tạo tại Pháp và mang qua Sài Gòn năm 1879. Trên tháp bên phải treo 4 quả chuông (sol, đô, rê, mi); tháp bên trái treo 2 chuông (la, si). Trên mặt mỗi quả chuông đều có các họa tiết rất tinh xảo. Tổng trọng lượng bộ chuông là 27.055 kg tức khoảng 27 tấn, nếu tính luôn hệ thống đối trọng (1.840 kg) được gắn trên mỗi quả chuông thì tổng trọng lượng của bộ chuông sẽ là 28.895 kg.

Thứ Ba, 5 tháng 7, 2016

kim tự tháp

Ông là người cho xây dựng kim tự tháp đầu tiên, Kim tự tháp có thềm ởSaqqara. Người xây dựng kim tự tháp theo lệnh Djoser chính làImhoteptể tướng của ông (được ghi nhận trong Papyrus Westcar). Kim Tự Tháp của ông làm thành từng bậc thang (gọi là Mastaba) và tới 5 bậc như thế. Kim Tự Tháp Djoser cao 62 m


Trong số đó, Kim tự tháp Djoser là lâu đời nhất, được xây dựng vào khoảng từ năm 2630 đến năm 2611 trước công nguyên ởVương triều thứ ba

 Nó là một trong sáu nền văn minh phát sinh một cách độc lập trên thế giới.

Rất lâu sau thời kỳ xây dựng kim tự tháp ở Ai Cập, một sự bùng phát về việc xây kim tự tháp xảy ra ở khu vực mà ngày nay làSudan, sau khi phần lớn Ai Cập rơi vào ách thống trị của các vị vua Napata

Tất cả các kim tự tháp Ai Cập đều được xây trên tả ngạn sông Nile, nơi mặt trời lặn và được xem là có liên quan tới thế giới của người chết trong thần thoại Ai Cập.[16]

Tất cả các kim tự tháp Ai Cập, trừ kim tự tháp Zawyet el-Amwat (hay Zawyet el-Mayitin), đều nằm trên tả ngạn sông Nile, và hầu hết được tập trung lại với nhau trên những vùng kim tự tháp. Các vùng quan trọng nhất được liệt kê dưới đây theo thứ tự địa lý từ bắc xuống nam.

Giza là nơi xây dựng Kim tự tháp Khufu (còn được biết đến với tên gọi "Kim tự tháp Kheops"); Kim tự tháp Khafre (hay Kephren); Kim tự tháp Menkaure (hay Mykerinus), cùng với một số các công trình phụ được gọi là "kim tự tháp của Hoàng hậu"; cũng như tượng Nhân sư.
Trong số 3 kim tự tháp này, chỉ có Kim tự tháp Khafre còn giữ được một phần lớp đá vôi lát bề mặt ở gần đỉnh. Kim tự tháp này trông có vẻ lớn hơn Kim tự tháp Khufu nhờ vị trí xây dựng cao hơn và góc nghiêng dốc hơn, dù thực chất nhỏ hơn về cả chiều cao lẫn thể tích.

Thời gian xây dựng[sửa | sửa mã nguồn]

Bảng sau cho thấy thứ tự thời gian của hầu hết các kim tự tháp được nhắc đến ở đây. Thông tin về mỗi kim tự tháp bao gồm vị pharaon đã ra lệnh xây nó, triều đại ước tính của họ và vị trí của kim tự tháp.
Kim tự tháp / PharaonTriều đạiVị trí
Djoser2630–2612 trước công nguyênSaqqara
Sneferu2612–2589 trước công nguyênDashur
Sneferu2612–2589 trước công nguyênDashur
Sneferu2612–2589 trước công nguyênMeidum
Khufu2589–2566 trước công nguyênGiza
Djedefre2566–2558 trước công nguyênAbu Rawash
Khafre2558–2532 trước công nguyênGiza
Menkaure2532–2504 trước công nguyênGiza
Userkaf2494-2487 trước công nguyênSaqqara
Sahure2487–2477 trước công nguyênAbu Sir
Neferirkare Kakai2477–2467 trước công nguyênAbu Sir
Nyuserre Ini2416–2392 trước công nguyênAbu Sir
Amenemhat I1991–1962 trước công nguyênLisht
Senusret I1971–1926 trước công nguyênLisht
Senusret II1897–1878 trước công nguyênel-Lahun
Amenemhat III1860–1814 trước công nguyênHawara
Piye721 trước công nguyênEl-Kurru
Taharqa664 trước công nguyênNuri

Trong bốn thiên niên kỷ đây là công trình cao nhất thế giới, và tiếp tục giữ vị trí này cho tới khi tháp Thánh đường Lincoln cao 160 mét được hoàn thành năm 1300. Độ chính xác trong xây dựng của kim tự tháp đạt tới mức bốn cạnh đáy có độ lệch trung bình chỉ là 50 mm chiều dài, và 12 giây góc so với một hình vuông chuẩn. Các cạnh hình vuông gần thẳng hàng với bốn điểm la bàn thứ tự tới trong 3 phút cung và dựa trên cực bắc thực chứ không phải cực bắc từ.

Thành phố Pompei - núi lửa veduyvơ ( 79 )



 Đây là thị trấn cổ duy nhất nơi toàn bộ cấu trúc địa hình được bảo tồn đúng như nó từng có, mà không có sự thay đổi hay thêm thắt. Nó không được phân bố trên một mô hình thông thường như chúng ta thường thấy tại các thị trấn La Mã, vì những khó khăn địa hình. Nhưng những con phố của nó thẳng và được thiết kế theo hình bàn cờ đúng như truyền thống La Mã; chúng được lát các phiến đá đa giác, và có các ngôi nhà và cửa hàng ở cả hai bên. Nó tuân theo decumanus và cardo của nó, bao quanh chợ ở trung tâm.


Thứ Bảy, 2 tháng 7, 2016

Minos 1450 TCN

Minos (Tiếng Hy Lạp: Μινωίτες) là một nền văn minh thời đại đồ đồng ở Crete đã thống trị vùng biển Aegea, phát triển phồn thịnh vào khoảng từ năm 2700 tới năm 1450 trước Công Nguyên. Họ nổi tiếng là những người tiên phong và phát triển rực rỡ trong lĩnh vực hàng hải bởi vị trí thuận lợi, nằm ở điểm giao nhau của các tuyến đường thương mại.
Sau đó nền văn hóa của họ bị thay thế bởi nền văn hóa Mycenae. Theo truyền thuyết, vua Minos là người sáng lập nước Minos.

https://vi.wikipedia.org/wiki/V%C4%83n_minh_Minos


Thời tiền sử[sửa | sửa mã nguồn]

Cá thể người đầu tiên đến định cư tại Crete là từ 130.000 năm trước, vào thời đại đồ đá cũ.[12][13][14] Các điểm định cư vào giai đoạn tiền đồ gốm của thời kỳ đồ đá mới vào thiên niên kỷ thứ 7 TCN, sử dụng gia súccừulợn và chó cũng như các loại ngũ cốc và cây đậu đã được thuần hóa; Knossoscổ là một trong những địa điểm chính vào thời kỳ đồ đá mới (và sau này là Minoan).[15] Các điểm định cư vào thời đồ đá mới khác bao gồm KephalaMagasa, và Trapeza.

Văn minh Minoan[sửa | sửa mã nguồn]

Bài chi tiết: Nền văn minh Minoan
Crete là trung tâm của nền văn minh tiến bộ đầu tiên của châu ÂuMinoan (c. 2700–1420 BC).[1] Nền văn minh này được viết trong các văn bản mà đến nay vẫn không giải mã được, chúng được gọi là văn tự tuyến hình A. Lịch sử Crete đầy rẫy những huyền thoại như Vua MinosTheseus, và Minotaur, được truyền khẩu qua những thi sĩ như Homer. Sự kiện phun trào núi lửa Minoa trên đảo Thera đã tàn phá nền văn minh Minoa.

Văn minh Mycenea[sửa | sửa mã nguồn]


Bắt đầu từ năm 1420 TCN, nền văn minh Minoan bị nền văn minh Mycenae từ Hy Lạp đại lục tàn phá. Các mẫu văn bản cổ nhất được viết bằng tiếng Hy Lạp, được Michael Ventris nhận dạng, là các tài liệu bằng văn tự tuyến hình B từ Knossos, có niên đại xấp xỉ 1425–1375 TCN.[16]

http://thanthoainhangian.blogspot.com/2013/05/anh-hung-theseus-va-minotaur.html

Hòn đảo là nơi đã diễn ra một trong những vụ phun trào núi lửa lớn nhất từng được ghi nhận trong lịch sử: vụ phun trào Minoa (đôi khi gọi là phun trào Thera), xảy ra vào khoảng 3600 năm trước vào thời điểm đỉnh cao của nền văn minh Minoa. Vụ phun trào đã để lại một miệng núi lửa bao quanh một lớptro núi lửa dày hàng trăm feet và có thể đã gián tiếp dẫn đến sự sụp đổ của nền văn minh Minoa trên đảo Crete, 110 km (68 mi) về phía nam bằng một trận sóng thần khồng lồ. Tuy vậy, thuyết này không được hợp lý về mặt niên đại, vì khi nền văn minh Minoa sụp đổ không phải là thời điểm xuất hiện sóng thần, mà là khoảng 90 năm sau. Một thuyết phổ biến khác cho rằng vụ phun trào Thera là khởi nguồn của huyền thoại Atlantis.[4][5][6][7]



Nhật thực

Trên thực tế, có một hiện tượng nhật thực toàn phần xảy ra ở Aegean vào ngày 5 tháng 3 năm 1223 trước công nguyên, mà Atreus có thể đã xuyên tạc trở thành mặt trời lặn hướng đông. Tuy vậy nó vẫn không giải quyết hết những điều còn chưa biết.

https://vi.wikipedia.org/wiki/Mycenae

Perseus 1380 TCN

Perseus (tiếng Hy Lạp: Περσεύς) là người anh hùng đầu tiên trong Thần Thoại Hy Lạp



. Perseus là người hùng của Hy Lạp đã giết Medusa Gorgon(Quai vật tóc rắn) và giải cứu Andromeda (Công chúa Hy Lạp thời đó) khỏi con quái vật biển của Thần Poseidon (Thần biển cả) để trừng phạt nữ hoàng Cassiopeia vì bà dám tự nhận mình người là phụ nữ xinh đẹp nhất thế gian, còn đẹp hơn cả những nàng công chúa của biển.


Nguồn gốc[sửa | sửa mã nguồn]

Perseus là con trai của Thần Zeus và công chúa Danae, con gái duy nhất của vua Acrisius, xứ Argos. Thất vọng vì suốt một thời gian dài không có lấy 1 đứa con trai, ông đã xin ý kiến của các nhà tiên tri tại Delphi, và nhận được lời cảnh báo rằng 1 ngày sắp tới, ông sẽ bị giết bởi đứa con trai duy nhất do con gái mình sinh ra. Bởi Danaë vẫn còn là 1 cô gái ngây thơ, nhà vua đã quyết định giam con gái mình vào 1 căn phòng bằng đồng với mái vòm có thể nhìn lên trời, nơi giam giữ được xây trong khu vườn tại cung điện của nhà vua. Và rồi Thần Zeus đã đến với cô gái trong bồn tắm vàng, và đã làm nàng mang thai (có bản ghi: Zeus đã biến mình thành những hạt mưa vàng rơi vào trong toà tháp). Không lâu sau đó, đứa trẻ đã được sinh ra; bà mẹ đặt tên cho con là Perseus—Perseus Eurymedon. Sợ hãi trước số phận định sẵn của mình, nhưng để tránh gây kích động Thần Zeus vì tội giết đứa con của Thần và con gái ruột của mình, vua Acrisius đã nhốt cả 2 mẹ con vào chiếc quan tài gỗ thả trôi xuống biển.

AJ Chantron Danae.jpg




http://soi.today/wp-content/images/2012/04/Edward_Poynter-Andromeda-1869.jpg

https://sunrises6.wordpress.com/fictions/percy-jacksons-greek-heroes/perseus-muon-duoc-om-ap/

Hầu hết các phiên bản, Medusa bị giết bởi người anh hùng Perseus, con của thần Dớt. Trong cuộc chinh phục của mình, Perseus được các vị thần ban tặng: tấm khiên của Athena, Đôi dép có cánh của Hermes, một thanh kiếm từ Hephaestus và khả năng tàng hình từ Hades. Medusa là người duy nhất trong ba con quỷ Gorgon, vì vậy Perseus có thể giết chết Medusa bằng cách nhìn hình ảnh phản chiếu qua tấm khiên của Athena. Lúc đó, Medusa đang mang thai con của Poseidon. Khi Perseus chặt đầu Medusa, một con ngựa có cánh (Pegasus) và chiến binh vàng (Chrysaor) bay ra từ cổ Medusa. Hạ được Medusa, Perseus lập được một chiến công lớn, mở đầu cho sự nghiệp anh hùng của mình. Perseus sử dụng đầu Medusa như một thứ vũ khí trước khi trả lại cho Athena. Athena gắn đầu Medusa lên tấm khiên của mình.


Mycenae trong thần thoại và truyền thuyết Hy Lạp cổ đại[sửa | sửa mã nguồn]

Triều đại Perseid[sửa | sửa mã nguồn]


Perseus từ Pompei.
Các thần thoại Hy Lạp cổ khẳng định Mycenae được sáng lập bởi Perseus, cháu của vuaAcrisius xứ Argos. Perseus là con trai của Danaë, một người con gái của Acrisius. Do đã vô tình giết ông ngoại của mình, Perseus không thể thừa kế ngai vàng ở Argos. Thay vào đó ông đã sắp xếp một cuộc trao đổi quyền lực với một người anh em họ, Megapenthes, và trở thành vua của Tiryns, trong khi Megapenthes lấy Mycenae.
Perseus cưới Andromeda và có rất nhiều con trai, nhưng theo thời gian đã xảy ra chiến tranh với Argos và bị giết bởi Megapenthes. Con trai của ông, Electryon, trở thành người thứ hai của triều đại. Tuy nhiên quyền kế vị lại bị tranh chấp bởi những người Taphiansđứng đầu bởi Pterelaos, một Perseid khác, người đã đột kích Mycenae nhưng thất bại và rút lui cùng bầy gia súc. Bầy gia súc được giành lại bởi Amphytrion, cháu trai Perseus, nhưng cậu lại vô tình giết chết chú của mình bằng một cây dùi cui trong một cuộc xô xát ngỗ ngược về gia súc và phải đi lưu vong.
Ngai vàng được giao lại cho Sthenelus, người thứ ba của vương triều, một con trai của Perseus. Ông đã chuẩn bị cho vị thế tương lai của mình bằng việc cưới Nicippe, con gái của vua Pelops xứ Elis, lãnh thổ hùng mạnh nhất của vùng vào lúc đó. Ông ta có với bà một con trai, Eurystheus, vị vua thứ tư và cũng là cuối cùng của vương triều Perseid. Khi một người con trai của HeraclesHyllus, giết Sthenelus, Eurystheus trở nên nổi tiếng với sự thù hằn của ông đối với Heracles và sự ngược đãi tàn nhẫn của ông với người Heracleidae, hậu duệ của Heracles.
Đây là những điều đầu tiên chúng ta được nghe về những người con trai nổi tiếng đó, những người đã trở thành biểu tượng của Dorians. Heracles đã từng là một Perseid. Sau cái chết của ông Eurystheus quyết tâm tiêu diệt các đối thủ này vì ngai vàng của Mycenae, tuy nhiên họ đã đi lẩn trốn ở Athens, và trong cuộc chiến tranh Eurystheus và tất cả các con trai của ông đã bị giết. Triều đại Perseid kết thúc tại đây. Người dân của Mycenae tôn chú ngoại của Eurystheus, Atreus, một Pelopid, lên làm vua.
Các vua Perseid:
Người Perseid lúc đó sẽ nắm quyền vào khoảng 1380 TCN, thời gian mà một bệ tượng tại Kom el-Heitan ở Ai Cập ghi lại cuộc hành trình của một sứ thần Ai Cập tới Aegean vào thời của Amenophis IIIM-w-k-i-n-u ("Mukanuh"?) là một trong các thành phố được ghé thăm, một tài liệu ban đầu hiếm có về tên của Mycenae. Nó là một trong các thành phố của tj-n3-jj ("Tinay"?), Danaans của Homer, được đặt tên trong thần thoại theo Danaë, ám chỉ rằng có thể người Perseids đang nắm quyền thống trị ở một dạng nào đó.

Hoàn nhấn mạnh : Trước thành troa 200 năm 1180 TCN - 1380 TCN




La Mã cổ đại (753 TCN - 509 TCN)

Trong truyền thuyết của người La Mã, Roma được xây dựng bởi Romulus vào ngày 21 tháng 4 năm 753 TCN. Romulus, người mà tên đã được coi là sinh ra tên của thành Roma, là người đầu tiên trong 7 vị vua của Roma mà người cuối cùng là Tarquin Kiêu hãnh bị phế truất vào năm 510 hay 509 TCN khi La Mã Cộng hoà được thiết lập. Những vị vua thần thoại hay bán thần thoại là (theo thứ tự thời gian): Romulus, Numa Pompilius (Vua hiền Numa), Tullus Hostilius, Ancus Marcius, Tarquinius Priscus, Servius Tullius, và Tarquinius Superbus (Tarquin Kiêu hãnh).

0 Lupa Capitolina (2).JPG

Romulus (khoảng 771-716 TCN và Remus (771-753 TCN)[1] là hai anh em sinh đôi trong truyền thuyết sáng lập của thành Roma. Họ là con của Rhea Silvia và vị thần chiến tranh Mars[2]. Theo truyền thống được ghi chép làm lịch sử bởi Plutarch và Livy, Romulus trở thành vị vua đầu tiên của Vương quốc La Mã. Romulus and Remus nằm trong số những đứa trẻ hoang dã trong thần thoại và hư cấu nổi tiếng.

Romulus ra đời khi nhà Đông Chu ra đời.